//
you're reading...
Ốc, Ốc nhồi, Ho Oc Buou, Loai Oc, Oc, Oc Buou

Mùa ốc nhồi


Mùa ốc nhồi

Một bữa tôi đang học bài. Lúc ngẩng lên nhìn qua ô cửa sổ nhỏ trông ra cuối vườn bỗng tôi giật mình thấy một bà lão đang rón rén xuống ao nhà tôi. Chiếc giỏ đeo ngang bụng, quần áo ướt sũng bà khe khẽ rẽ đám bèo tây quanh bờ, tay vơ vội những con ốc, mắt bà vẫn canh chừng nhìn lên xung quanh. Chắc bà không trông thấy tôi.

Ảnh minh họa: internet

Nhà tôi có cái ao nằm cuối vườn. Mùa này, khi những cơn mưa rào ràn rạt xuất hiện, loài ốc trong ao đã bắt đầu sinh sản nhanh chóng. Dưới các đám rễ bèo những chú ốc nhồi ốc quắn thi nhau bám lủng lẳng. Bố tôi hứa chủ nhật tới bố sẽ đãi cả nhà một món đặc sản. Tôi hiểu đó là món ốc luộc lá chanh chấm nước mắm cốt thơm lừng. Mẹ tôi còn bàn thêm dạo này ốc nhồi đang có giá. Chỉ cần bán vài trăm con ốc cũng đủ tiền cho chúng tôi ăn kem hết mùa hè. Một bữa tôi đang học bài. Lúc ngẩng lên nhìn qua ô cửa sổ nhỏ trông ra cuối vườn bỗng tôi giật mình thấy một bà lão đang rón rén xuống ao nhà tôi. Chiếc giỏ đeo ngang bụng, quần áo ướt sũng bà khe khẽ rẽ đám bèo tây quanh bờ, tay vơ vội những con ốc, mắt bà vẫn canh chừng nhìn lên xung quanh. Chắc bà không trông thấy tôi. Đầu tiên tôi định gọi bố. Tôi đã đứng bật dậy nhưng tôi lại từ từ ngồi xuống. Có những ngày mùa đông tê buốt tôi đi học trong bộ quần áo dày ấm áp tôi vẫn thấy bà cụ cặm cụi mò ốc dưới những cánh đồng ven đường. Lưng bà còng xuống. Mặt bà cúi gằm chạm mặt nước, bà mò mẫm một cách tội nghiệp.

Bây giờ bà đang ở trong ao nhà tôi, vẫn cái dáng còng còng tội nghiệp ấy. Tôi cố tập trung vào bài văn phân tích tác phẩm “Qua đèo Ngang” chập chờn tiếng cuốc…

Viết xong bài văn tôi không thấy bà lão bán ốc đâu nữa. Chắc chiếc giỏ bên hông bà đã đầy ốc. Bà đã rời khỏi ao nhà tôi từ lúc nào. Buổi chợ hôm chiều nay bà sẽ bày những chú ốc nhồi vàng đanh, xoàn xoạt như trái ổi trên chiếc lá sen bán cho những người thích món đặc sản. Tôi tin chắc vậy…

Đến hôm sau, hôm sau nữa tôi lại thấy bà lão bắt ốc vào ao nhà tôi. Tôi lại cố tập trung vào những bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan. Sao bài thơ Thăng Long thành hoài cổ buồn thế. Cứ phảng phát một niềm u hoài sương khói…

Đến hôm thứ tư thì bố tôi đột ngột lại sau nhà. Tôi vẫn đang ngồi học. Bà lão bắt ốc vẫn còng còng cái lưng trên mặt ao. Tôi nín thở chờ tiếng quát của bố. Tôi biết bố tôi rất nghiêm khắc với những việc làm như thế. Bố tôi đi dần ra phía ao. Chỉ cần qua gốc cây trứng gà nữa toàn bộ mặt ao sẽ lộ ra. Tôi cúi đầu xuống bàn. Chiếc bút trên tay tôi nguệch ngoạc những dòng chữ vô nghĩa lên tờ giấy nháp. Một lát tôi nghe tiếng bước chân bố đi vào. Không có tiếng quát nào cả.

Chủ nhật tới bố tôi “đính chính” lại ngày bố chiêu đãi món đặc sản bí mật. Một mình bố hì hụi rào lại hàng rào quanh nhà. Tôi ra làm giúp bố. Bố tôi không giải thích cho tôi biết việc bố sửa lại hàng rào. Cả hai bố con đều tảng lờ việc xảy ra.

 Nhưng cả một thời gian sau tôi không thấy bà lão bắt ốc đến nữa không phải vì hàng rào quanh ao đã được rấp kín. Có lẽ hôm đó bà đã thấy bố tôi, bà cũng hiểu vì sao bố tôi lại lẳng lặng quay vào không nói một câu nào. Tôi tin chắc vậy.

About Dang Quoc Buu

Nothing is impossible

Thảo luận

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 3 other followers

Top Clicks

  • Không

Quan tâm nhiều nhất

Top Rated

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 3 other followers

Flickr Photos

More Photos
%d bloggers like this: